cờ vàng cờ đỏ

Thằng bé ngồi tần ngần bên trang giấy trắng, trong tay nó là một cây viết chì, nó sẽ vẽ lá cờ Việt Nam, cô giáo bảo thế, vì hôm ngày là ngày Liên Hiệp Quốc. Nó đăm chiêu nhìn trang giấy trắng trên mặt bàn, hình như nó đang suy nghĩ về một điều gì đó. Vài cây bút chì màu nằm vung vãi trên bàn, va chạm nhau rồi lăn xuống đất, nhưng nó không để ý, và không quan tâm. Điều quan trọng nhất đối với nó bây giờ là làm sao giải thích cho cô giáo hiểu.

Thằng bé mới được hơn năm tuổi rưỡi, là một đứa học trò nhỏ nhất trong trường, và cả luôn trong lớp. Lớp của nó là lớp 1, với hơi hai mươi khuôn mặt ngơ ngơ ngáo ngáo, nhưng rất tự hào vì mình đã đi học. Đã đi học nghĩa là đã lớn, đã đủ trí khôn để tiếp nhận những kiến thức chung quanh.

Thằng bé ngước nhìn các bạn xung quanh. Nó thấy bạn nào cũng chăm chú vẽ. Bạn người Na Uy thì vẽ cờ Na Uy, còn những bạn ngoại quốc thì vẽ lá cờ của quốc gia mình. Nó cúi mặt, chống tay lên cằm, đôi mắt lonh lanh như muốn khóc. Nhìn lá cờ đỏ sao vàng nằm bên cạnh hai chữ Việt Nam trong cuốn giáo khoa mà cô cho nó xem để làm mẫu vẽ. Trong đầu óc non nớt của thằng bé, có lẽ nó chưa tìm ra được một lý do nào để từ chối vẽ lá cờ trước mặt. Nó giơ tay, can đảm:

– Thưa cô, lá cờ này không phải là của Việt Nam.

Cô giáo người Na Uy, có mái tóc vàng và đôi mắt xanh màu nước biển nhìn nó ngơ ngác. Cô lật đi lật lại cuốn giáo khoa và nói:

– Đúng mà, em nhìn này, đây là chữ Việt Nam, và lá cờ này là lá cờ Việt Nam.

Nó cứng đầu:

– Lá cờ Việt Nam không phải màu đỏ, là màu vàng!

Cô giáo nhìn nó:

– Đúng rồi, ngôi sao vàng, nhưng cái nền màu đỏ.

Nó bướng:

– Không cái nền không màu đó, mấy cái gạch ngang với màu đỏ.

Cô giáo không hiểu nó đang nói gì, bỗng dưng cô hơi hoài nghi, cô hỏi nó:

– Có phải em là người Việt Nam không?

Nó gật đầu:

– Dạ, bố em, mẹ em và chị em cũng thế.

Cô giáo có vẻ yên tâm hơn khi nghe lời khẳng định của nó, vì đối với người da trắng, thì sự lẫn lộn giữa người Việt Nam với người Nhật Bản, Thái Lan hay Trung Hoa là chuyện bình thường. Khi biết thằng bé là người Việt Nam, cô càng cương quyết:

– Vậy thì đúng rồi, nếu em là người Việt Nam thì em sẽ phải vẽ lá cờ này.

Cô chỉ tay vào cuốn sách giáo khoa, một ngôi sao vàng hiện trên nền cờ đỏ như muốn loang ra và vỡ dần trong giọt nước mắt đang chực chờ rơi xuống. Cô giáo nghiêng đầu nhìn nó, lòng cô hơi nao nao vì cảm giác bất thường. Thằng bé thường ngày là một đứa học trò ngoan, siêng năng và nghe lời. Nó chưa bao giờ bỏ xót hay lơ đễnh với những bài vở cô giao. Nhưng bỗng dưng hôm nay nó lại không làm theo lời cô dặn. Cô ngồi xuống bên nó, an ủi:

– Nếu hôm nay em không thích vẽ thì thôi vậy, ngày mai vẽ cũng không sao.

Nó sẽ không bao giờ vẽ lá cờ xa lạ đó, hôm nay hay ngày mai cũng thế. Nó dương đôi mắt đen nhìn cô giáo dễ thương của nó, nói như thì thào:

– Ngày mai em sẽ cho cô coi lá cờ Việt Nam.

Về đến nhà, nó lon ton chạy kiếm lá cờ, lấy cái bao gói lại và nhét vào trong cặp. Mẹ nó hỏi:

– Con mang lá cờ đi đâu vậy?

Thằng bé loay hoay, vừa đóng cặp vừa nói:

– Con mang lên trường cho cô giáo xem.

Mẹ nó ngơ ngác:

– Tại sao vậy?

Nó chu môi:

– Vì cô không biết lá cờ Việt Nam ra làm sao, nên con phải đem nó vào lớp để chỉ cho cô.


Thằng bé hớn hở ôm chiếc cặp to tướng, nhìn nó cứ như là một phi hành gia chuẩn bị xiêm áo để lên cung trăng. Vào đến lớp, nó chợt thất vọng khi không thấy mặt người cô quen thuộc của nó. Trước mặt nó chỉ là cô Linda phụ giáo mà thôi. Hôm nay sẽ học viết chữ, không ai vẽ lá cờ nữa, và cũng chẳng ai nhắc đến lá cờ của nó. Lá cờ Vàng trong cặp vẫn yên bình nằm bên cạnh những con chữ không mấy thẳng hàng của một đứa học trò lớp 1.

Một tuần trôi qua, có lẽ mọi người cũng đã lãng quên chuyện cờ Vàng cờ đỏ, riêng thằng bé, hình như nó vẫn còn ôm ấp trong lòng một sự khắc khoải không tên. Nó lại trèo lên tường, lấy lá cờ xuống, gói kỹ và nhét vào trong cặp. Mẹ nó lại hỏi:

– Con lại mang cờ đi đâu nữa đó?

Nó bình thản:

– Con mang lên trường cho cô giáo xem, vì cô giáo không biết lá cờ Việt Nam ra làm sao.

Mẹ nó ngạc nhiên:

– Kỳ trước con đã mang lên trường chỉ cho cô rồi mà.

Nó nhìn mẹ:

– Nhưng hôm đó cô giáo bị bịnh, nên cô chưa có thấy lá cờ của con.

Hình như mẹ nó đã hiểu ra tất cả. Ôm thằng bé vào lòng, mẹ nó nói:

– Để mẹ viết cho cô một lá thư. Ngày mai, khi nào con cho cô xem lá cờ, con nhớ đưa lá thư của mẹ cho cô đọc luôn nhé.

Gương mặt nó rạng rỡ, đôi mắt ngây thơ như hai vì sao lung linh đang tủm tỉm cười, nhận trong tay lá thư mà mẹ nó đã viết:

”Thưa cô, tôi là mẹ bé Hòa, hôm nay có đôi lời tâm tình gởi gấm đến cô.

Cả tuần nay, hình như tôi thấy bé Hòa cỏ vẻ băn khoăn về chuyện lá cờ mà cô bắt cháu vẽ trong giờ học. Bé nói với tôi là cô bảo vẽ lá cờ đỏ với ngôi sao vàng, vì đó là lá cờ Việt Nam. Bé đã không nghe theo lời cô và đã không vẽ lá cờ xa lạ đó, nhưng vẫn lo lắng sợ cô buồn. Và hôm nay, tôi muốn cô hiểu rõ hơn một chuyện.

Chúng tôi là thuyền nhân tỵ nạn chính trị, và đã bỏ nước ra đi để tìm tự do. Sau ngày Miền Nam, và toàn thể Việt Nam lọt vào tay Cộng Sản, họ đã xé nát lá cờ Vàng của chúng tôi, là hồn thiêng sông núi từ bao đời của cha ông để lại, và họ đã đem lá cờ đỏ, là máu huyết của bao nhiêu đồng bào đã ngã xuống không một giọt lệ tiếc thương, treo lơ lửng trên nền trời Việt Nam xụp đổ. Lá cờ đỏ với ngôi sao vàng mà cô thường thấy trong những cuốn sách không phải là lá cờ Việt Nam, đó chỉ là lá cờ của một chế độ bạo tàn, chuyên hại dân bán nước. Chúng tôi, những người đã bỏ nước ra đi vì không chấp nhận bị cai trị bởi một chế độ như thế, đã mang theo lá cờ Vàng, là biểu hiện của sự thương yêu bùm bọc, một nền tự do dân chủ, và là hồn thiêng của biết bao đời cha ông đã dựng nước và giữ nước. Chúng tôi, những thuyền nhân tỵ nạn, dù có chia năm xẻ bảy trên xứ người, vẫn đã và sẽ mang theo lá cờ Vàng ba sọc đỏ này cho tới ngày chúng tôi nhắm mắt.

Đã qua ba thế hệ, và hôm nay bé Hòa cũng sẽ làm như chúng tôi, là gìn giữ màu cờ Vàng cho thế hệ nối tiếp. Hy vọng cô hiểu và toại nguyện cho bé Hòa. Xin cám ơn cô rất nhiều”.

 

Ngày tháng dần trôi, mùa đông đã về trên xứ tuyết. Những cánh tuyết mỏng manh nhuộm trắng cả sân trường. Lũ trẻ con đua nhanh trượt tuyết, và nặn những ông người tuyết ngộ nghĩnh đến đáng yêu. Tiếng cười răng rắc ngây thơ vang khắp cả một cùng trời tuyết trắng. Đến đón thằng bé nơi cổng trường, người thiếu phụ chợt giật mình khi thấy một bàn tay ai đó đặt trên vai. Bà quay mặt lại, thì ra là cô giáo của thằng bé. Cô gật đầu và khẽ mỉm cười :

– Cho tôi xin lỗi vì sự việc đã xảy ra.

Mẹ thằng bé ngơ ngác:

– Chuyện gì vậy cô?

Cô bình thản:

– Chuyện lá cờ.

Mẹ thằng bé à một tiếng như đã ra nhớ ra câu chuyện. Trong tâm trí bà, thì hình như chuyện ấy đã từ lâu đi vào quên lãng, cô giáo nói thêm:

– Đáng lẽ tôi phải biết, hoặc ít ra cũng phải nghĩ đến điều đó, phải tìm hiểu nhiều thêm để biết rõ về học trò của mình. Tôi thật là lơ đễnh quá.

Mẹ nó vẫn bình thản:

– Đâu phải ai cũng biết đâu cô, và chúng tôi cũng không mong đợi rằng cô sẽ biết, vì chúng tôi chưa một lần nào thưa chuyện ấy với cô.

Cô giáo khiêm nhường:

– Thật tình thì tôi không biết thật, nhưng bây giờ thì tôi đã biết, và tôi nhất định sẽ tìm hiểu thêm.

Mẹ thằng bé nở nụ cười và cúi đầu chào cô. Thằng bé chạy tới, thắc mắc:

– Cô giáo nói gì với mẹ đó?

Mẹ thằng bé vỗ vai nó:

– Cô nói là cô cám ơn con đã cho cô coi lá cờ Việt Nam, nên bây giờ thì cô đã biết lá cờ Việt Nam ra làm sao rồi.

Nó cười khoái chí, hình như mãn nguyện lắm vì đã làm tròn sứ mạng bé nhỏ của mình.

thihạnh
2008

 vietnamflag

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s