CÁM ƠN NGƯỜI ẤY

Thuở ấy,  tôi có một người bạn,  hay nói đúng hơn là một người anh vì 2 đứa xem nhau như hai anh em thật.  Anh thích những vần thơ tôi viết và khuyên tôi nên thử viết nhạc vì nhạc với thơ như một sợi giây không thể cắt rời.  Xin thú thật, thuở còn đi học,  tôi cũng mê nhạc lắm và được theo học đàn vài năm, tuy nhiên, leo vào lãnh vực sáng tác nhạc là điều tôi chưa bao giờ dám ước.

Tôi suy nghĩ thật nhiều về lời đề nghị của anh. Tuy chưa một lần gặp nhau, nhưng tôi thấy được sự chân thật trong lời đề nghị đó, và cuối cùng thì tôi đã chấp nhận, hay nói đúng hơn; là tôi đã liều lĩnh, dám đọ sức mình với 7 nốt nhạc thênh thang.  Cái thuở ban đầu ngơ ngác ấy, anh đã khuyết khích và giúp đỡ tôi tận tình.  Anh chỉ cho tôi những software viết sheet nhạc và luôn luôn có mặt (sau bàn phím) để hướng dẫn tôi cách xử dụng mỗi khi tôi cần đến . Dần dà thì sự ngơ ngác của thuở ban đầu cũng vơi đi và tôi quen dần với cảm giác lâng lâng khi tự mình sáng tác được một nhạc phẩm mới. Sự khác biệt nơi anh (nếu so sánh với những người khác tôi quen), đó là mỗi lần trò chuyện với tôi,  anh đều cho vợ anh biết, vì anh cho là tình cảm anh em trong sáng thì chẳng cần phải giấu diếm chi ai. Tôi cảm phục sự hiền lành và thật thà ấy của anh.

Rồi những nhạc phẩm của tôi cũng được thong thả ra đời, nhưng rồi không bao lâu sau, niềm vui ấy cũng bị vội vàng khép lại. Vợ anh liên lạc với tôi và than phiền rằng thời gian anh dành cho chị đã bị tôi cướp đi một phần lớn.  Cho dù tôi không cố tình tạo ra điều ấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy có lỗi với chị.  Tôi rất thông cảm với nỗi buồn của chị vì tôi hiểu được nỗi khổ tâm của một người vợ bị chồng dành ít thời gian cho. Rồi từ đó, tôi chủ động cắt đứt liên lạc với anh. Xin trả anh lại cho cuộc sống gia đình riêng anh.

Thời gian lẳng lặng trôi nhanh, và đến nay đã gần 10 năm có lẽ.  Ngày nhận giải nhất của cuộc thi sáng tác do đài truyền hình SBTN tổ chức, tôi vẫn không hết ngỡ ngàng vì vẫn tưởng đấy chỉ là một giấc mơ. Khi nhận ra đó là sự thật, tôi muốn tỏ lời cám ơn anh,  vì nếu không có sự đề nghị, giúp đỡ và khích lệ của anh ở những nốt nhạc đầu tiên, chắc chắn tôi sẽ không có được vài chục nhạc phẩm làm gia tài và giải thưởng giá trị của ngày hôm nay.

Có những lời cám ơn không cần phải nói ra hay viết ra, và tôi cũng đã lặng thinh trong một thời gian dài, nhưng thiết nghĩ; nếu không nói ra hôm nay, chắc gì ngày mai còn cơ hội để nói. Hy vọng anh đọc được những dòng này, và hiểu được rằng; tôi luôn trân trọng những gì anh đã làm cho tôi, và sẽ luôn nhớ đến anh trong từng nốt nhạc, cho dẫu đó là những nốt nhạc đầu tiên hay những nốt cuối cùng.

thihạnh

NẾU CÓ LẦN NÀO

cám ơn ca sĩ THANH THANH, một người chị rất dễ thương, đã trình bày 2 nhạc phẩm của mình trong đêm ca nhạc tại BALLROOM, vào một ngày mùa thu NAUY.

NAUY – HÈ 2015

Video kỷ niệm những sinh hoạt rất đặc trưng của xứ lạnh vào mùa ngày hè. Cũng may anh chị 2 từ xứ Cờ Hoa ghé thăm vào những ngày nắng nên mới có được videoclip này đó, nếu khg thì chỉ ngồi nhà mà ngắm mưa rơi 🙂

tâm sáng

Tin đến không quá đột ngột, tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy như đâu đây vương vướng một chút ngỡ ngàng khi hay rằng chú đã ra đi. Chừng hai năm qua, căn bệnh quá ác đó đã mặc sức tung hoành trong cơ thể vốn đã gầy gò của chú, nhưng từ hôm nay, chú đã không còn cần phải đánh nhau với những con vi khuẩn ấy nữa. Sự ra đi của chú, tuy có để lại nhiều tiếc thương, nhưng vẫn là trọn vẹn, vì trong những nỗi tiếc thương ấy, là những yêu thương căng đầy.

Cách đây chừng một năm, tuy đang phải vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo, chú đã không ngại nhận viết lời tựa để giới thiệu cho tập VĂN đầu tay của tôi, và chú đã nó gọi là “Giấc mơ của Thi Hạnh”. Chẳng cần phải đắn đó, và cũng chẳng phải vì ngẫu nhiên mà tôi đã mời chú viết, tất cả đều là một cơ duyên. Hơn mười năm trước, cũng chính chú đã viết lời giới thiệu cho tập THƠ đầu tay của tôi được mang tên “Hạnh phúc đơn sơ”, và chú đã kết thúc bằng: “Tập thơ này, vì thế, hy vọng không phải là góp nhặt một bó hoa khô để làm kỷ niệm, nhưng là dành dụm một mớ hạt giống, đợi mùa…”. Vâng, chú như một cây cổ thụ to lớn, luôn luôn tỏ bóng mát xuống những mầm non bé bỏng như tôi. Che chở, dìu dắt để những hạt giống kia một ngày nào đó sẽ được nảy mầm và đơm hoa kết trái.

Hơn bảy mươi năm hiện hữu giữa cuộc đời này, chú đã để lại cho nhân gian rất nhiều những bông hoa xinh đẹp, và một trong những bông hoa đó được người đời gọi là YÊU THƯƠNG. Chú đã chứng minh cho tôi biết rằng, chỉ có yêu thương mới là điều đẹp đẽ nhất mà con người cần giữ lại, và để có được những yêu thương ấy, người ta cần phải đề cao những điều tốt đẹp nơi nhau. Vâng, ai lại chẳng một lần nghĩ xấu hoặc nói xấu về người khác, mục đích chỉ để chứng minh rằng mình tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, trong mỗi một nhân sinh, ai lại chẳng được sở hữu những điểm tốt và luôn những điểm không mấy tốt, khác nhau chăng là số lượng của mỗi thứ mà thôi. Chú đã khuyên chúng tôi nên đề cao những cái đẹp. Đề cao cái đẹp không có nghĩa là không nhìn thấy những cái xấu xung quanh, vì cho dù chúng ta có quan tâm hay không thì những cái xấu vẫn hiện hữu. Thay vì  dùng thời giờ để vày vò những cái xấu xung quanh, thì chúng ta nên dùng thời gian đó để chăm sóc và tạo cơ hội cho những cái tốt được đà phát triển. Khi những điều tốt đẹp được nở hoa, tươi xinh như những hoa xuân mang hương sắc thắm đến cho đời, thì tất nhiên người ta sẽ say với hương hoa và không còn bận tâm đến những cọng cỏ dại. Hay nói cách khác là khi cái tâm đủ sáng, thì ánh sáng sẽ tỏa lan, và bóng tối sẽ không còn là điều đe dọa. Bài học tuy dễ, nhưng lại quá khó để thực hành, tuy nhiên, chú đã làm được. Chính chú đã thực hiện được phương pháp sư phạm căn bản nhất (nhưng lại khó nhất) ở ngay chính giữa cuộc đời này.

Ra đi là đã trả hết nợ trần, để thanh thảnh rong chơi ở một miền nào xa xôi lắm. Mọi yêu thương xin giữ lại, và mọi hận thù (nếu có) hãy để cho gió cuốn trôi theo. Vĩnh biệt nhà văn Tâm Thanh, hay chỉ hai từ đơn sơ nhưng chất chứa nhiều yêu thương nhất; “chú Tâm”.

13.04.2k15
*Thi Hạnh*