bình yên

một ngày yên bình để nhớ đến anh
nhớ đến anh như nhớ những con sông phẳng lặng
sau bão tố phong ba
và sau tất cả những xót xa vây kín
ai là thuyền và ai là bến…
thì cũng cần có nhau

khi cơn sóng đời cuồn cuộn dâng cao
cần có nhau để vượt qua bão táp
cần có nhau để không hoài ngơ ngác
giữa chông chênh

cám ơn đời vẫn có ngày bình yên
để đếm lại những muộn phiền quá khứ
dẫu cảm xúc có vốc ngàn còn chữ
rối bòng bong
vẫn hơn những lúc trống không
không hờn không giận
không nhung không nhớ
không hề bỡ ngỡ
trước cuộc phân ly

vần thơ

vần thơ em sẽ trải dài nỗi nhớ
theo cung đàn anh nức nở nghẹn ngào
chờ nắng về ngang
nung nồng hơi thở
cho hồn mình vụn vỡ lao xao

vần thơ em sẽ thì thào theo gió
hỏi gió ơi sao cứ mãi nhọc nhằn
lặng yên nhé
và nằm im một chỗ
để lòng này đừng nữa băn khoăn

vần thơ em sẽ rì rào như sóng
tan vào đại dương
tha thiết êm đềm
biển cả ơi đừng nổi cơn giông nữa
để cuộc tình mình
được một thoáng bình yên.

giam

muốn giam anh vào nỗi nhớ
để chỉ một mình em thôi
chỉ một mình em được nhớ
được yêu anh suốt cuộc đời

muốn giam anh vào bóng tối
để chàng chỉ thấy riêng em
để chàng quên đời muôn ngả
quên luôn cả những bon chen…

muốn giam anh vào ngày tháng
để dẫu tháng ngắn năm dài
sẽ không làm em lo sợ
những câu chuyện của tương lai

muốn giam anh vào bất diệt
để dầu kiếp trước hay sau
hay dẫu trăm ngàn năm nữa
vạn kiếp…
vẫn là của nhau.