viết cho em

ta cúi đầu trước sự anh dũng của em
khi thấy em hiên ngang trước vành móng ngựa
ngẩn cao đầu
vâng!
chịu tù – chứ không nhận tội
vì YÊU NƯỚC thì nào có tội tình gì
phải không em

em đã cất lên tiếng nói của con tim
(dẫu biết ngày sau cuộc sống của em
sẽ không yên lành như ngày trước)
tiếng nói chống giặc ngoại xâm
mong giữ non gìn nước
dù phải tội tù
máu đổ
thịt tan

đời chúng ta rồi cũng có lúc tàn
nên cái chết không là điều đáng sợ
sợ nhất là phải làm quân nịnh bợ
hèn hạ nào
và nhục nhã nào hơn…

ta cúi đầu
… xin Thượng Đế ban ơn
để em vững tâm đi trong ngõ hẹp
dù sống giữa bóng đêm
nhưng tâm hồn em vẫn đẹp
vẫn rạn ngời
đậm nét
Triệu
Trưng
xưa.

thihạnh

đôi khi…

có tay mà như cùi
có miệng mà như câm
…khi…
không nói
không viết

thôi thì mình cũng ráng… “khoe”… rằng…
nhà mình có gần 30 cây cà chua
mình sẽ cố gắng trồng cho ra trái
để khi cần thì… chọi *.* ý lộn… ăn :)

blogger

Blog là một trang cá nhân. Ở nơi ấy, blogger có thể viết lên những điều họ nghĩ và nói lên những gì họ thấy. Đôi khi là một nét đẹp nào đó mà họ đã bắt gặp trong cuộc sống hằng ngày, nhưng đôi khi cũng là những suy tư, trăn trở, nỗi uất ức dậy sóng trong lòng, dựa trên những bất công mà họ đã gặp phải trong cuộc sống. Như một trang nhật ký được trải ra để chia sẻ với bạn bè nói riêng và cả thế giới nói chung, để vơi bớt những nỗi niềm nặng nề trong cuộc sống.

Đà tiến của thế giới, nhất là trên phương diện internet đã được phát triển nhanh đến khó ngờ. Đó là thế giới của tự do ngôn luận. Tuy nhiên, hiện tại ở VN, nói ra những gì mình nghĩ và viết ra những gì mình thấy đã đưa đến tình trạng tù tội như blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba SG và Phạm Nguyễn Thanh Bình. Nhân quyền ở đâu?

Riêng tôi, sống ở một xứ sở tự do, nên viết blog là một việc mà ai cũng có thể làm được. Từ khi biết ráp chữ thành một câu văn, nỗi muộn phiền của tôi được thuyên giảm rất nhiều, vì chính những khi tôi có thể viết ra, là lúc những muộn phiền trong cuộc sống của tôi vơi đi bớt, để tôi tiếp tục đứng vững giữa những nhiễu nhương. Khi những muộn phiền lên tới mức cao độ là những lúc tôi viết rất nhiều, bằng chứng cụ thể là thời gian vừa qua, và tôi nghĩ sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa. Bỗng dưng hôm nay tôi nhận được một lời khuyên: “Em đừng viết nữa, vì họ sẽ dựa vào đó mà đánh phá em thêm”. Tôi cho đây là một lời khuyên thật lòng, vì người ấy không muốn tôi sẽ gặp phải những chuyện không may. Tuy nhiên, có lẽ người ấy chưa hiểu được rằng, giữa cuộc chiến không bom đạn này, được viết ra là một liều thuốc giúp tôi tồn tại, bằng không thì có lẽ tôi sẽ chết dần chết mòn theo những tiếng đời thị phi, và nếu thế thì kẻ thù sẽ thật sự chiến thắng. Continue reading

HOÀNG TRƯỜNG SA là gì hở mẹ?

Từ nhỏ, Nhóc con đã rất thích hát và đặc biệt chỉ thích hát nhạc… người lớn. Có lẽ tại vì những bản nhạc của thiếu nhi thường đơn giản từ lời nhạc tới giai điệu, nên Nhóc không cảm thấy thách thức? Nhóc hay lấy những cuốn DVD ca nhạc của mẹ mua rồi tự mở ra coi, và hát theo. Tuy vốn liếng tiếng Việt của Nhóc vẫn còn quá ít ỏi, nên phát âm ngọng nghịu, nhưng Nhóc vẫn không quan tâm. Cứ ca sĩ hát tới đâu thì Nhóc ngân nga tới đó, và cũng có khi hứng chí quá rồi nhảy theo luôn.

Thấy Nhóc thích hát nên một hôm mẹ Nhóc làm liều, cho Nhóc leo lên sân khấu. Tuy lúc ấy mới sáu tuổi nhưng Nhóc rất bạo dạn. Bảo hát là hát chứ không ngại ngùng chi cả. Tuy đứng trên sân khấu trước vài trăm người, khác với đứng trước cái tivi ở phòng khách nhà mình, nhưng dần dà rồi Nhóc cũng quen, và cảm thấy việc hát giúp vui văn nghệ cho cộng đồng là việc rất thích thú. Ngoài những lúc được hát trên sân khấu, Nhóc cũng thích tập thêm nhiều bài hát để chỉ hát ở nhà cho mẹ quay phim. Mục đích của mẹ đối với việc hát hò của Nhóc không phải là những thước phim, mà là tạo thêm cơ hội để Nhóc học phát âm tiếng Việt.

Nhưng càng lớn, Nhóc càng mê chơi game hơn và sao lãng chuyện hát hò. Mẹ cũng bận bịu nên cả năm cũng chỉ yêu cầu Nhóc tập một hai bài để hát giúp vui cho văn nghệ Tết. Hôm đưa bài cho Nhóc tập, cũng như những lần trước, Nhóc cố gắng học thuộc lời và tập hát đúng điệu đúng tông. Đó là điều duy nhất mà mẹ vẫn yêu cầu nơi Nhóc, còn việc hiểu lời bài hát hay không thì mẹ con Nhóc chưa bao giờ bàn đến.

Đầu năm, mẹ đưa bài Triệu Con Tim của nhạc sĩ Trúc Hồ cho Nhóc và nói:

- Con tập hát bài này nha, bài mới đó.

Từ phương xa nhìn về Quê Hương
Đất nước tôi sau 4 ngàn năm
Ải Nam Quan, nay không còn
Hoàng – Trường Sa, nay không còn
Mẹ Việt Nam ơi…

Thế là mỗi ngày Nhóc đều mở ra và hát theo vài lần. Đến khi thấy tàm tạm rồi thì mẹ bảo Nhóc hát để mẹ thu âm. Tuy còn nhiều chữ phát âm chưa chuẩn, nhưng mẹ sợ hát hoài một bài Nhóc sẽ chán nên có thể tạm khép lại bài này, để còn phải tập nhiều bài khác nữa.

Khi thu âm xong, Mẹ làm video cho Nhóc và gởi cho các cô, chú, bác trong gia đình xem. Người lớn khen Nhóc hát hay. Cho dù chỉ là những lời khen có tính cách khuyến khích, nhưng Nhóc vẫn vui. Và cũng vì Nhóc vui nên khi mẹ bảo tập thêm bài khác nữa thì Nhóc không nề hà gì. Thế là mỗi ngày, Nhóc lại ngân nga một bài hát mới, mang tên: Việt Nam Tôi Đâu.

Giờ đây, Việt Nam còn hay đã mất
Mà giặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu

Đột nhiên Nhóc thắc mắc hỏi:

- Hoàng Trường Sa là gì hở mẹ? Continue reading

nào phải riêng ta

anh hỡi nỗi đau mùa bi hận
vẫn còn âm ỉ giữa tim côi
tháng tư lửa khói làm trăng vỡ
hay vỡ trong nhau những ngọt bùi?…

Quê Hương một thoáng thành hoang phế
máu hòa nước mắt chảy nơi nơi
nào phải riêng ta sầu ngăn cách
mà cả núi sông cũng ngậm ngùi…

nắng nay màu nắng hồng nhân loại
nào ấm đâu nào anh với em
đã mấy mươi năm rồi vẫn thế
vẫn nát trong tim những nỗi niềm.

thihạnh

cám ơn anh

mời quý chị em xóm vắng chúng ta cùng thưởng thức 2 nhạc phẩm thân yêu
do chúng em trình bày trong ngày tưởng niệm 30/4 năm nay nhé, như một nén hương lòng dành cho Tổ Quốc VN, và những ai đã nằm xuống vì chính nghĩa Quốc Gia.

giang hồ hiểm ỚT. tập sáu

Trong giang hồ có vai vị chân tu. Tuy là những bậc tu hành, nhưng nếu kiếm khách giang hồ nào muốn tìm đến để tỏ bày tâm sự thì cũng không sao. Khi sự tranh chấp chủ quyền kéo dài đến hồi khó cứu vãn, Bún Bò và Hủ Tiến bèn gặp 2 vị chân tu này để xin một lời khuyên. Họ hẹn nhau tại đỉnh núi Giò Heo, khu vực của Bún Bò. Dầu gì dẫu gì thì Bún Bò cũng là một môn phái mang danh chính nghĩa. Chuyện Trần Việt cướp đi lá cờ để Hủ Tiếu mang tội thì vẫn còn là một sự việc chưa ai biết đến. Lê Uy hỏi Nguyễn Nam?

- Sao huynh không nói ra? Chúng ta có bằng chứng hẳn hoi mà.

- Tuy biết thế, nhưng vấn đề ở đây không phải là lật mặt nhau, mà là làm sao cho có sự hài hòa để Thạch Môn có thể tiếp tục.

- Nhưng họ lúc nào cũng đổ tất cả các tội lỗi cho mình, hỏi nhưng vậy có công bằng hay không chứ.

- Đúng ra thì không công bằng, và mình cũng đã nhường nhịn nhiều, chỉ mong cho mọi việc khả quan hơn.

- Nhưng nếu chúng không chịu thì sao. Huynh đã ngỏ lời nhường cả chức chưởng môn cho Trần Việt, vậy thì họ còn muốn gì nữa?

- Chắc họ muốn chiếm cả Thạch Môn và cả môn phái của mình, và đày chúng ta về … Trung Quốc. Continue reading

nhẫn nhục

nhẫn nhục

nhịn nhục

nhẫn cũng nhục mà nhịn cũng nhục?

thế nào là nhịn nhục và thế nào là nhu nhược?

việt nam ta bị lũ tàu chệt ăn cướp trắng trợn mà vẫn im lặng,
vậy là nhu nhược hay nhịn nhục?

nhịn đến lúc nào để không phải … nhục?